Một mái nhà là một cuộc sống mới. Đối với tôi, điều đó là vậy.
Mỗi lần bước chân vào một không gian khác lạ có bốn bức tường che chắn là thêm
một lần tôi giở qua một trang vở cũ đầy những vết sờn, chi chít những dòng chữ
nắn nót xen kẽ vài nét nguệch ngoặc. Dù biết mình chỉ là một con người nhỏ bé
muốn mượn tạm nơi nào đó trên trái đất này để trú ngụ trong khoảng thời gian mà
người ta gọi là cuộc đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy trong cuộc sống tôi
vẫn lưu lại những nếp gấp đâu đó. Để rồi một ngày tôi lại bâng khuâng lục lại những ký ức ấy – những dĩ vãng mằn mặn vị nước mắt.
Trong một phút giây nào đó giữa muôn ngàn những khoảnh khắc nghĩ về quá khứ, tôi chợt nhớ về ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều khi những tia nắng gắt cuối ngày vẫn còn bướng bỉnh đeo đuổi theo cái bóng của hai mẹ con tôi trên chiếc xe honda cũ cà tàng đang la lối ỏm tỏi trên con đường trải nhựa quen thuộc dẫn về xóm nhà cũ của tôi. Về lại nơi mà tôi đã thuộc từng gốc cây hay bờ ruộng này mục đích là để chặt mấy cây tầm vông về làm sào phơi đồ ở ngôi nhà mới. Đứng ngay trên khoảng sân đầy cát bụi, trước mắt tôi lúc đó chỉ là một đống hoang tàn. Những bức tường gạch trơ trụi không vôi vữa – thứ đã che mưa chắn gió cho tôi ròng rã suốt mười năm trời – đã đổ sập, ngổn ngang bên cạnh là một bãi ngói vỡ bạc màu. Nhìn đống ngói bể, cổ họng tôi như nghẹn ứ. Tôi lẳng lặng bước qua những mạnh ngói đang chồng chất lên nhau, bước qua không gian tĩnh lặng vừa trống rỗng vừa tràn ngập những kí ức ùa về. Tuổi thơ tôi là nơi này… Tôi thật sự không biết nên đặt dấu chấm hay chấm hỏi ở cuối câu đó nữa. Giữa những tiếng loảng xoảng dưới chân vang lên đâu đó tiếng cười nói, tiếng xe máy rồ đi mỗi buổi sáng, và tiếng ếch kêu sau mỗi trận mưa đêm. Thế nhưng, trước mặt tôi giờ là một mảnh sân khô cằn, những căn nhà đổ nát, những gốc tràm vẫn còn mới vết cưa ngang, và con đường mòn xuống dốc lổm nhổm sỏi đá…tất cả nằm gọn trong hai tiếng “Quy hoạch”.
Xúc cảm lúc ấy đã dẫn tôi ra sau vườn – nơi nhà tôi hay gọi là “sàn nước”. Không còn hai cái lu to đựng đầy nước ở góc sàn nữa, không còn cái nền xi măng ẩm ướt cùng rêu xanh. Thế nhưng vẫn còn sót lại nơi góc trúc vài sợi dây ni lông được buộc vào từ đời thuở nào và một chiếc giỏ tre mốc meo quen thuộc. Thứ mà chúng tôi không màng tới và bỏ lại khi chuyển nhà giờ như chứa đầy những năm tháng của cuộc sống nơi đây. Tôi nhìn chăm chăm vào cái nơ ni lông đó, chỉ nhìn nó thôi – cái hình ảnh như in vào tâm trí không thể thay đổi được, tôi cảm giác như tôi đã tìm thấy mình, tìm thấy những ngày tháng nghèo khó nhưng vui vẻ nơi này.
Ngày rời căn nhà mà chúng tôi cứ thấp thỏm lo sợ trong những đêm mưa to gió lớn, tôi không hề có một cảm giác luyến tiếc gì. Lòng nôn nao muốn sống ở ngôi nhà mới đã đẩy tôi đi trong sự vô tâm và bội bạc. Tôi vui vẻ bước đi, ánh mắt hướng về ngôi nhà nơi tôi có thể bước lên những bậc thang mỗi ngày như tôi mơ ước, và bỏ lại sau lưng người bạn đã che chở cho tôi suốt mười năm. Thật ngớ ngẩn khi bây giờ lại đi nhớ thương nơi tôi đã ngoảnh bước khi đáng lẽ những giọt nước mắt lúc ấy nên rơi vào cái ngày chuyển nhà hôm đó. Càng ngớ ngẩn hơn khi tôi lại luyến tiếc cái nơi mà chúng tôi phải chạy đi lấy áo mưa trùm lên mùng và bận rộn lấy thau để hứng nước mưa dột. Khi tôi đang sống như thế thì tôi mơ ước mình được ở trong một ngôi nhà có những bậc thang sáng bóng. Và lúc tôi được sống trong một ngôi nhà cao ráo như ao ước thì tôi lại nhớ về nơi mà sau này tôi phát hiện ra có người ví nó với cái “chuồng heo”. Mâu thuẫn làm sao!
Nhớ - một cảm xúc không có gì lạ khi phải rời xa một nơi mình đã gắn bó một quãng thời gian dài. Thế nhưng trong tôi đâu đó vẫn còn cảm giác tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở vùng quê mộc mạc và yên ả này. Phải chăng hai chữ “hờ hững” đã đi theo cách tôi sống để rồi lúc bấy giờ kéo theo tiếc nuối. Tôi đã bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, tôi nghĩ thế. Nhưng không, chính tôi đã bước đi một cách vội vã trên con đường mòn quen thuộc cho tới khi đặt chân lên một ngã rẽ mới tôi mới tiếc nuối về những điều tôi chưa làm với vẻ đẹp của con đường đã đi qua. Thế nên, hãy tận hưởng và sống hết mình cho cuộc sống ngày hôm nay vì có thể ngày mai nó sẽ tan biến. Hãy sống trong khoảnh khắc hiện tại để rồi một ngày nào đó khi nhớ lại ngày xưa chúng ta có thể trao cho những kí ức ấy một nụ cười mãn nguyện mà không hối tiếc.
Tái bút:
Một lần khác, khi sống ở nhà mới được khá lâu, trên đường về mẹ con tôi có đi ngang qua con dốc hẹp dẫn về xóm nhà ngày xưa. Chợt nhớ xen lẫn tò mò, tôi đòi mẹ chở xuống đó để xem khung cảnh làng quê ngày ấy hôm nay như thế nào rồi. Vừa xuống hết dốc, tôi bắt gặp một bãi đất trống không vẫn còn in rõ vết xe ủi phẳng lì, xung quanh rào lưới B40 cẩn thận. Tất cả mọi thứ đều khác xưa: nhà cửa giờ đã kín cổng cao tường, con dốc không còn lổm nhổm sỏi đá mà phẳng phiu nhựa đường,… Ngạc nhiên trước sự thay đổi này, tôi tò mò xăm soi từng ngỏ ngách của những cái mới lạ, trong đầu không còn nhớ về những năm tháng xưa bởi tôi không tìm thấy một cái gì đó quen thuộc nữa. Vừa ngay lúc tôi đang ngơ ngác giữa chốn này thì một con chó becgie dữ tợn xông ra từ ngôi nhà cuối dốc. Hoảng quá, mẹ tôi rồ xe phóng lên dốc trong khi tôi co giò tránh hàm răng hung dữ của con chó đuổi theo sát phía sau. Lên gần tới nửa dốc thì con chó ngưng sủa và không đuổi theo nữa. “Thoát nạn!” – tôi nghĩ. Thở phào một hơi, mẹ con tôi được một phen hú vía.
Chó đuổi! Nếu tôi biết từ nào diễn tả tiếng cười lịch sự hơn hai chữ “ha ha” thì tôi cũng đặt vào đây rồi. Tôi không nhịn cười được khi nghĩ lại lần đó. Có lẽ con chó đó đã nhắc tôi rằng “Mi không còn thuộc về nơi này nữa! Hãy đi về nơi mà mi đang ở ấy!” “Xóm mới” đó đã bảo tôi đừng nhớ về quá khứ nữa. Có ích chi khi cứ tìm lại một thời đã qua. Nếu cứ cố tìm lại quá khứ, có khi lại gặp phải những rắc rối khác. Thế nên, tôi đành cất giữ những kỉ niệm tuổi thơ của mình trong lòng – nơi tôi không phải cố để tìm thấy một thứ gì đó quen thuộc từ thuở xưa.
Đó là lần cuối cùng tôi về lại nơi ấy – nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Dù biết ở đó không còn sót lại gì thuộc về tôi nhưng con dốc trải nhựa vừa lạ vừa quen ấy vẫn luôn có một sức hấp dẫn lạ lùng khiến mỗi lần đi ngang qua tôi đều ngoái đầu lại nhìn nó – nhìn lại những năm tháng đã xa vời.
vẫn lưu lại những nếp gấp đâu đó. Để rồi một ngày tôi lại bâng khuâng lục lại những ký ức ấy – những dĩ vãng mằn mặn vị nước mắt.
Trong một phút giây nào đó giữa muôn ngàn những khoảnh khắc nghĩ về quá khứ, tôi chợt nhớ về ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều khi những tia nắng gắt cuối ngày vẫn còn bướng bỉnh đeo đuổi theo cái bóng của hai mẹ con tôi trên chiếc xe honda cũ cà tàng đang la lối ỏm tỏi trên con đường trải nhựa quen thuộc dẫn về xóm nhà cũ của tôi. Về lại nơi mà tôi đã thuộc từng gốc cây hay bờ ruộng này mục đích là để chặt mấy cây tầm vông về làm sào phơi đồ ở ngôi nhà mới. Đứng ngay trên khoảng sân đầy cát bụi, trước mắt tôi lúc đó chỉ là một đống hoang tàn. Những bức tường gạch trơ trụi không vôi vữa – thứ đã che mưa chắn gió cho tôi ròng rã suốt mười năm trời – đã đổ sập, ngổn ngang bên cạnh là một bãi ngói vỡ bạc màu. Nhìn đống ngói bể, cổ họng tôi như nghẹn ứ. Tôi lẳng lặng bước qua những mạnh ngói đang chồng chất lên nhau, bước qua không gian tĩnh lặng vừa trống rỗng vừa tràn ngập những kí ức ùa về. Tuổi thơ tôi là nơi này… Tôi thật sự không biết nên đặt dấu chấm hay chấm hỏi ở cuối câu đó nữa. Giữa những tiếng loảng xoảng dưới chân vang lên đâu đó tiếng cười nói, tiếng xe máy rồ đi mỗi buổi sáng, và tiếng ếch kêu sau mỗi trận mưa đêm. Thế nhưng, trước mặt tôi giờ là một mảnh sân khô cằn, những căn nhà đổ nát, những gốc tràm vẫn còn mới vết cưa ngang, và con đường mòn xuống dốc lổm nhổm sỏi đá…tất cả nằm gọn trong hai tiếng “Quy hoạch”.
Xúc cảm lúc ấy đã dẫn tôi ra sau vườn – nơi nhà tôi hay gọi là “sàn nước”. Không còn hai cái lu to đựng đầy nước ở góc sàn nữa, không còn cái nền xi măng ẩm ướt cùng rêu xanh. Thế nhưng vẫn còn sót lại nơi góc trúc vài sợi dây ni lông được buộc vào từ đời thuở nào và một chiếc giỏ tre mốc meo quen thuộc. Thứ mà chúng tôi không màng tới và bỏ lại khi chuyển nhà giờ như chứa đầy những năm tháng của cuộc sống nơi đây. Tôi nhìn chăm chăm vào cái nơ ni lông đó, chỉ nhìn nó thôi – cái hình ảnh như in vào tâm trí không thể thay đổi được, tôi cảm giác như tôi đã tìm thấy mình, tìm thấy những ngày tháng nghèo khó nhưng vui vẻ nơi này.
Ngày rời căn nhà mà chúng tôi cứ thấp thỏm lo sợ trong những đêm mưa to gió lớn, tôi không hề có một cảm giác luyến tiếc gì. Lòng nôn nao muốn sống ở ngôi nhà mới đã đẩy tôi đi trong sự vô tâm và bội bạc. Tôi vui vẻ bước đi, ánh mắt hướng về ngôi nhà nơi tôi có thể bước lên những bậc thang mỗi ngày như tôi mơ ước, và bỏ lại sau lưng người bạn đã che chở cho tôi suốt mười năm. Thật ngớ ngẩn khi bây giờ lại đi nhớ thương nơi tôi đã ngoảnh bước khi đáng lẽ những giọt nước mắt lúc ấy nên rơi vào cái ngày chuyển nhà hôm đó. Càng ngớ ngẩn hơn khi tôi lại luyến tiếc cái nơi mà chúng tôi phải chạy đi lấy áo mưa trùm lên mùng và bận rộn lấy thau để hứng nước mưa dột. Khi tôi đang sống như thế thì tôi mơ ước mình được ở trong một ngôi nhà có những bậc thang sáng bóng. Và lúc tôi được sống trong một ngôi nhà cao ráo như ao ước thì tôi lại nhớ về nơi mà sau này tôi phát hiện ra có người ví nó với cái “chuồng heo”. Mâu thuẫn làm sao!
Nhớ - một cảm xúc không có gì lạ khi phải rời xa một nơi mình đã gắn bó một quãng thời gian dài. Thế nhưng trong tôi đâu đó vẫn còn cảm giác tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở vùng quê mộc mạc và yên ả này. Phải chăng hai chữ “hờ hững” đã đi theo cách tôi sống để rồi lúc bấy giờ kéo theo tiếc nuối. Tôi đã bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, tôi nghĩ thế. Nhưng không, chính tôi đã bước đi một cách vội vã trên con đường mòn quen thuộc cho tới khi đặt chân lên một ngã rẽ mới tôi mới tiếc nuối về những điều tôi chưa làm với vẻ đẹp của con đường đã đi qua. Thế nên, hãy tận hưởng và sống hết mình cho cuộc sống ngày hôm nay vì có thể ngày mai nó sẽ tan biến. Hãy sống trong khoảnh khắc hiện tại để rồi một ngày nào đó khi nhớ lại ngày xưa chúng ta có thể trao cho những kí ức ấy một nụ cười mãn nguyện mà không hối tiếc.
Tái bút:
Một lần khác, khi sống ở nhà mới được khá lâu, trên đường về mẹ con tôi có đi ngang qua con dốc hẹp dẫn về xóm nhà ngày xưa. Chợt nhớ xen lẫn tò mò, tôi đòi mẹ chở xuống đó để xem khung cảnh làng quê ngày ấy hôm nay như thế nào rồi. Vừa xuống hết dốc, tôi bắt gặp một bãi đất trống không vẫn còn in rõ vết xe ủi phẳng lì, xung quanh rào lưới B40 cẩn thận. Tất cả mọi thứ đều khác xưa: nhà cửa giờ đã kín cổng cao tường, con dốc không còn lổm nhổm sỏi đá mà phẳng phiu nhựa đường,… Ngạc nhiên trước sự thay đổi này, tôi tò mò xăm soi từng ngỏ ngách của những cái mới lạ, trong đầu không còn nhớ về những năm tháng xưa bởi tôi không tìm thấy một cái gì đó quen thuộc nữa. Vừa ngay lúc tôi đang ngơ ngác giữa chốn này thì một con chó becgie dữ tợn xông ra từ ngôi nhà cuối dốc. Hoảng quá, mẹ tôi rồ xe phóng lên dốc trong khi tôi co giò tránh hàm răng hung dữ của con chó đuổi theo sát phía sau. Lên gần tới nửa dốc thì con chó ngưng sủa và không đuổi theo nữa. “Thoát nạn!” – tôi nghĩ. Thở phào một hơi, mẹ con tôi được một phen hú vía.
Chó đuổi! Nếu tôi biết từ nào diễn tả tiếng cười lịch sự hơn hai chữ “ha ha” thì tôi cũng đặt vào đây rồi. Tôi không nhịn cười được khi nghĩ lại lần đó. Có lẽ con chó đó đã nhắc tôi rằng “Mi không còn thuộc về nơi này nữa! Hãy đi về nơi mà mi đang ở ấy!” “Xóm mới” đó đã bảo tôi đừng nhớ về quá khứ nữa. Có ích chi khi cứ tìm lại một thời đã qua. Nếu cứ cố tìm lại quá khứ, có khi lại gặp phải những rắc rối khác. Thế nên, tôi đành cất giữ những kỉ niệm tuổi thơ của mình trong lòng – nơi tôi không phải cố để tìm thấy một thứ gì đó quen thuộc từ thuở xưa.
Đó là lần cuối cùng tôi về lại nơi ấy – nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Dù biết ở đó không còn sót lại gì thuộc về tôi nhưng con dốc trải nhựa vừa lạ vừa quen ấy vẫn luôn có một sức hấp dẫn lạ lùng khiến mỗi lần đi ngang qua tôi đều ngoái đầu lại nhìn nó – nhìn lại những năm tháng đã xa vời.
Lucy Nguyen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét