Welcome to My Blog! Have a nice day

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Đêm giao thừa

Đêm giao thừa


Từng cơn gió lạnh khẽ ùa vào căn phòng nhỏ, lay động những tia nắng vàng nhẹ cuối cùng của một chiều đông. Đâu đó len lỏi giữa tiếng ào ạt tẻ nhạt của dòng freeway hối hả, từng đàn chim vẫn chíu chít kêu, không biết đang than thở cái lạnh của những ngày buốt giá hay ôn lại chuyện cũ của một năm sắp khép lại. Nay đã là hai mươi chín tháng Chạp Dương lịch rồi. Trong tiết trời lạnh cóng gần không độ C, người người nôn nao trao nhau lời chúc cho một năm mới bình an, trao nhau những món quà tươm tất gói trong lớp giấy hoa sặc sỡ. Lớp lớp đua nhau đi tới những cửa hàng thời trang, mong tìm được vài món đồ hạ giá, hay bận rộn với những bữa tiệc cuối năm linh đình. Tất cả những điều đó, tôi đều làm đủ. Và khi con người ta đã trải qua mọi thứ họ mong đợi, họ cảm thấy chán chê và bắt tay vào một thú vui khác. Thế nên hôm nay, sau một giấc ngủ chiều hả hê, tôi mới rề rà mở ra một trang word trắng toát. Đăm đăm vào con trỏ ẩn hiện đầu dòng hồi lâu, tôi mới bắt đầu gõ từng phím chữ chậm rãi, trong đầu hồi tưởng tới một chiều hăm chín năm nào.
Đây là lần thứ ba… đúng vậy, là lần thứ ba rồi. Tôi ung dung nhẩm lại xem ngày thứ năm tuần này đã được lặp lại bao nhiêu lần kể từ ngày tôi ngắm pháo hoa dưới một bầu trời khác. Nói thẳng ra thì năm nào cũng như năm nào, vì tết dương lịch nên cả nhà tôi đều đóng cửa tắt đèn đi ngủ như mọi ngày. Chỉ có tôi là đứa duy nhất háo hức chờ nghe cái tiếng đùng đùng rạo rực giờ giao thừa thôi. Từ nhỏ tới lớn, tối ngày băm mốt nào tôi cũng chờ, chờ tới gần mười một giờ khuya, và khi kim phút chưa nhích sang khỏi số mười hai, tôi đã ngủ thẳng cẳng. Chỉ trừ một đêm, một đêm tôi thức đến thời khắc giao thừa… với tôi, với mình tôi – tôi thức với quá khứ. Đó là lần thứ nhất… Trong một căn phòng với ba cái giường san sát nhau, bốn người mỗi người một việc. Anh tôi thì học trên laptop, ba tôi nằm trên cái nệm chiếc căng mắt ra dưới ánh đèn mờ nhạt trầm ngâm đọc sách, mẹ tôi thì ngồi dưới thảm dò học từng chữ tiếng Anh vẻ đăm chiêu lắm. Còn tôi, mắt thì dán vào trang tiểu thuyết tiếng Anh chi chít những nét viết chì ghi nghĩa từ mới, nhưng trí óc lại lạc vào những chuyện nhỏ nhặt đã qua. Rồi bằng kí ức, tôi trở về một đêm lạnh hôm nào… Ba tôi và tôi nằm trên giường tán gẫu. Rồi bỗng dưng ba tôi hỏi, một câu hỏi đột ngột và thô ráp, “Con nhớ Việt Nam không?” – “Dạ có” – “Nhớ gì ở đó?” Tôi lặng thinh, cố lục tìm câu trả lời. Thấy tôi im, ba tôi lặp lại câu hỏi một lần nữa. Tôi chỉ chuẩn bị câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên, bởi nó quá quen thuộc mỗi lần tôi gặp một người bà con sống ở Mỹ mấy chục năm rồi. Nhưng lần này thì khác. Nhớ gì? – Chỉ người đang trong cuộc mới hỏi. Nói sao đây? Tôi không thể nói dối, vì nét mặt tươi cười hằng ngày của tôi trong lớp học đã quá giả tạo rồi. Người thân, bạn bè, cô, dì, chú, bác,… Bất cứ người xa quê nào cũng sẽ thốt ra một trong những từ đó. Nhưng tôi thì không, không thể. Khoảng thời gian ba bốn tháng gì đó vẫn chưa khiến tôi phải nhớ những điều như vậy. Nhưng chẳng lẽ tôi phải thú nhận câu trả lời ích kỉ của mình sao. Thôi, ít nhất thì tôi cũng thật với lòng. Sau vài giây suy nghĩ, tôi lấy hơi để bật ra từng tiếng bằng cái giọng run run, nghèn nghẹn, “Nhớ… nhà…” Chưa dứt câu, tôi đã cảm thấy cái lạnh của một  giọt nước chảy ra từ khóe mắt, chầm chậm vắt ngang qua sống mũi, rồi len vào vành tai đã đương thấm vị mằn mặn giá rét của những ngày đông qua. Thường thì tôi có thể che giấu, hay ngụy trang rất kĩ càng dưới ánh đèn học, bên cạnh quyển sách mở dang dở trong căn phòng bốn người đó mà không ai biết. Nhưng lần này, trong đầu tôi ngay lập tức hiện ra hình ảnh ngôi nhà hai tầng xanh thẫm với cây sa-kê xum xuê trước cổng một cách rõ ràng. Đó là một trong những thứ khiến tôi không cầm được cảm xúc. Tôi nấc lên, nhưng cố lấy mền nén lại cái tiếng ồn dễ làm phiền ông bà ngoại phòng bên. Một không gian yên lặng chiếm hữu cuộc nói chuyện huyên thuyên giữa chúng tôi vài phút. Rồi ba bảo tôi, “Thôi mở hoạt hình coi cho vui đi con”. Và tôi đi bật ti vi lên, dò tìm đúng cái kênh quen thuộc, rồi ngồi coi như không có chuyện gì. Lợi ích của việc coi hoạt hình là gì? Là vừa cười thoải mái, vừa xả stress, vừa học tiếng Anh. Thế là tôi tiếp tục một buổi tối như mọi ngày.
“Thôi đi ngủ đi con, khuya rồi!” Tiếng mẹ tôi vang lên khẽ khẽ, đánh thức tôi dậy sau vài phút mơ màng bên quyển tiểu thuyết.
“Tách!” Tối thui. Tôi căng mắt ra mò tới chiếc giường đôi cạnh tủ quần áo nhờ vào thứ ánh sáng xanh hiu hắt từ cái laptop đang sạc trên bàn. Leo lên giường một cách nhẹ nhàng nhất nhưng cái chân giường bằng sắt vẫn như gào thét cót két trong đêm. Thế nhưng nó vẫn không tài nào át được những tiếng nổ rung động ngoài kia. “Đùng… đùng…” Ban đầu thì thưa thớt. Một lúc sau, những tiếng nổ sát nhau hơn, rồi cuối cùng nối nhau thành từng tràng liên tiếp. Tiếng pháo càng vang to, càng dồn dập, thì chiếc mền bông càng trùm sát xuống mặt để che đi tiếng nấc. Mỗi một kỉ niệm hiện ra đều vội vàng vỡ tan trong tiếng pháo. Cứ như thế và dĩ vãng ùa về, câm nín, lặng thinh, dưới lớp mền đang dần ướt mép. Tại sao vậy? Tết tây mà. Đâu phải tết ta đâu. Bên đó tết tây bà con hàng xóm mình cũng đang ngon giấc chứ đâu có làm gì rầm rộ. Mắc cái gì vậy? Tôi ngẩn ngơ tự hỏi mình những câu hỏi như thế. Rồi một sợi lông mi rơi vào mắt giữa dòng cảm xúc. Thế là tôi phải mò dậy, vô buồng tắm, bật đèn lên để lấy nó ra. Cái nền gạch trắng tinh của nhà tắm phản chiếu dưới ánh đèn chói lóa xua tan đi những suy nghĩ rối ren trong đầu tôi nãy giờ. Xong xuôi, tôi trở lên giường và đắp chăn cẩn thận. Tránh mép mền cùng chỗ tấm ra vừa ướt vừa lạnh, tôi thả mình chìm vào giấc ngủ. Ngoài kia, trong tiết trời giá lạnh, tiếng pháo hoa vẫn nổ vang dội giữa không trung, trên bầu trời đêm quang tạnh mang tên nỗi nhớ.



Cái tết thứ hai, không ướt át cũng không khô khan, tôi đón giao thừa một cách thoải mái và nhẹ nhàng. Mười hai giờ đêm, những tiếng pháo đì đùng đánh thức tôi trong cơn mơ màng. Lắng nghe một hồi, tôi thỏa lòng, ngủ tiếp, mang theo niềm háo hức đón chờ một ngày đầu năm mới tươi vui và tràn đầy sức sống.
Viết tới đây, tôi chợt bật cười, một nụ cười đớn đau cho tôi hay trách móc cho người; tôi tự hỏi. Mới có ba trăm sáu lăm ngày… một năm… mười hai tháng… Bởi vậy, người xưa có câu: Xa mặt cách lòng. Vô tình hay bội bạc, giờ biết trách ai? Thôi thì, chỉ một giây thôi cho tôi xin trách đời!
Một cái tết nữa đã gần kề. Những tờ lịch cuối cùng của một năm cũng sắp được xé. Một năm đã trôi qua với biết bao điều may mắn đã đến với tôi và gia đình. Nhìn tờ lịch với số 29 đỏ chói chính giữa, tôi náo nức hỏi mẹ, “Mẹ, năm nay mình thức coi pháo bông không mẹ?” Vừa xếp cái rổ vô chồng, mẹ tôi vừa cười xòa bảo, “Úi chà! Thức mà mần cấy chi rứa?” Nghe thấy thế, tôi cười một tràng dài. Đúng thế. Cái tuồng này năm nào cũng lặp đi lặp lại. Dù tôi biết chắc câu trả lời, biết chắc sau câu hỏi này là một tràng cười, là một hơi kéo dài sau chữ “úi”, là những cái lên giọng xuống giọng ở mỗi chữ, nhưng tôi vẫn hỏi. Năm nào cũng thế, hỏi cho có tụ. Thế nhưng tôi vẫn mong chờ, chờ đến cái ngày ba mươi mốt mỗi năm để được đóng lại vai chính trong cái vở kịch hai câu thoại này – những vở kịch góp vui cho đời.
Ngày 30 tháng 12 năm 2015

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Cuộc tình không lời hẹn ước

Trong một phút giây trống rỗng giữa những xô bồ của dòng đời, tôi đã bước vào đó - vào một không gian không nhà, không cửa, không người, không cây, không tất cả ngoại trừ một đám khói mờ nhạt bốc lên từ những tháng ngày dĩ vãng.
Hai tháng, một tháng, hay bao nhiêu ngày từ hôm đó tôi không còn nhớ rõ, mẹ tôi đem đốt dần những thứ chúng tôi đã cất giữ bao năm qua. Giữa đám cỏ rậm rạp trên bãi đất trống trước nhà, hơi nóng hừng hực hắt vào khuôn mặt đã ửng đỏ của mẹ tôi khiến mẹ càng vội vã hơn thảy vào đám lửa vàng rực ấy những thứ cũ kĩ lôi ra từ cái bao gạo rách. Mẹ đã đốt chúng, đốt hết quần áo, khăn màn, mùng mền, chiếu gối… Ngọn lửa hung hãn đó đã nuốt chửng tất cả, nuốt luôn mồ hôi nước mắt hơn nửa đời người của ba mẹ.
Rời nó sao? Rời ngôi nhà mà ba mẹ tôi đã dành cả mấy mươi năm cuộc đời để dựng lên được nó? Để tìm cái gì? Đung đưa trên cái võng vải dù đầu phòng khách, tôi đã bị bao vây bởi những câu hỏi ngớ ngẩn như vầy: “Nhà cao cửa rộng” – đó là cụm từ nảy ra sau những dấu chấm hỏi không ngừng xuất hiện trong đầu khi tôi ngước nhìn trần nhà thạch cao trắng toát nơi tôi chưa một lần với tới. “Rời ngôi nhà một lầu có cái cửa rộng hai mét mấy phân để đi sống ở đâu?” À, ra rồi! Để tới một phương trời trên thế gian này nơi có tia nắng ấm của sự đoàn tụ và ánh mặt trời của hai tiếng 'tương lai'. Và cuối cùng tôi cũng có thể đặt dấu chấm cho một trong hàng trăm ý nghĩ của mình.
Hai mươi, mười lăm, chín… Tôi âm thầm đếm ngược từng ngày còn sót lại trước khi ra đi để tới một nơi mơ hồ trong trí tưởng tượng qua những hình ảnh bóng lộn trên sách báo. Cảm giác thương nhớ cảnh vật xung quanh tôi bỗng nhiên tràn ngập không gian. Tôi lần mò bước chân ra bậc thềm trước nhà, đưa mắt nhìn ngắm thật kĩ mọi thứ - cái tường rào đầy rêu xanh, chiếc vỏ xe mục góc vườn, những chậu cây lược vàng to nhỏ xếp hàng dài ngay ngắn dưới cửa sổ, đống đá xanh chất cạnh lỗ “chó chui”, và cả khoảng sân đất phẳng phiu còn cất giữ một dự án xây hòn non bộ của ba tôi khi nghỉ hưu. Tất cả như trở nên có hồn khi tôi nhìn chúng với một trái tim luyến tiếc. Tôi ngồi đó, dưới cái nực nội và tiếng kêu lách tách của mái hiên bằng tôn giữa trưa hè. Áp tay vào bức tường đã phai sơn, tôi cố sờ soạng những thứ sẽ phải rời xa mãi mãi. Cái mát lạnh của chân tường như làm dịu đi hơi nóng trong lòng bàn tay tôi trong khi ánh mắt tôi dõi theo từng nét nhấp nhô của những giọt sơn đã bạc màu nắng. Tôi nhìn, qua vị mặn của nước mắt, và ráng ghi nhớ từng vết nứt chân chim, những vệt dơ in trên đường xi-măng trắng giữa những tấm gạch lát sàn, và từng lớp sơn tróc ra sau bao nhiêu ngày mưa nắng. Có lẽ bao năm qua, chúng đã nhìn tôi như thế, và tôi đã ngoảnh mặt nhìn dòng đời.
Lo sợ đã trổi dậy trong giây phút thầm lặng ấy. Tôi vội vàng lục tìm chiếc máy ảnh cũ. Bước đi trên những nỗi sợ sẽ lạc mất chúng ngày mai, tôi đặt máy ảnh vào mọi góc có thể và chụp lấy chụp để mọi thứ trong vườn. Từ nhành cỏ, ngấn lá, đám nha đam, cá vàng cá đỏ bơi lội trong hồ, tới con hẻm nhấp nhô xi-măng trộn sỏi và cái cây sa-kê trĩu quả trước sân đều được tôi ghi lại qua ống kính. Bắt gặp tôi chụp tới tấp vậy, ba tôi hỏi: “Chụp chi lia lịa dữ vậy?” Tôi định thốt ra câu “He he! Con chụp cho vui,” mà cổ họng như nghẹn ứ.
Sẽ có không ở nơi ấy, có không bãi cỏ xanh rờn lượn sóng giữa những cơn gió nhẹ mỗi trưa hè? Có không những buổi chiều vi vu cùng cánh diều trong gió trên đống đất cuối bãi? Có không cái tiếng cọc cạch của chiếc xe đạp cũ kĩ đều nhịp theo từng vòng đạp ngắm hoàng hôn? Có không những sáng vừa ngồi viết văn vừa thọt chân ra cái ô ở thành ban công bứt lá sa-kê? Có không mấy cái lò nung đất sét xả khói đen nghi ngút năm năm qua? Và có không… cho tôi hỏi. Lòng tham của tôi muốn mang theo tất cả tới nơi ấy. Tôi gấp chúng lại và bỏ vào va-li để đem theo được không? Thế rồi tôi bước vào nhà, để lại trên thành ban công sờn mép một câu “Ước gì tôi có thể”.
Ngồi bên rổ sa-kê hấp còn đang bốc khói, tôi cố ăn thật nhiều những lát sa-kê chứa đầy tinh bột mà trước đây tôi chỉ thích ăn nó khi chúng đang nóng hổi với lớp bột vàng giòn bọc ngoài. Những lát sa-kê trắng tinh trở nên ngọt bùi một cách lạ thường trong ý nghĩ tôi sẽ không được thưởng thức nó nữa. Thế nên, tôi sẽ ăn bù cho mùa quả tới vậy.
Rồi cũng tới cái ngày đó – ngày tiếng nói chuyện của chúng tôi vang dội giữa những bức tường trống không nơi không có giường tủ. Thời gian đã đẩy chúng tôi đi qua những lần lau chùi gấp gáp, những cái khiêng va-li nặng nề, và những lời từ biệt vội vã. Trong giây phút ấy, tôi đã đi ra thềm nhà mà không cần khóa cửa, bước xuống khoảng sân gạch tàu mà không tìm kiếm chiếc xe đạp quen thuộc, và bước ra khỏi cánh cổng sắt sơn xanh mà không quay mặt lại nhìn ngôi nhà thân yêu lần cuối. Để cho những giọt nước mắt bội bạc lẫn luyến tiếc làm nhạt nhòa đi ngôi nhà yêu dấu đang dần nhỏ lại và mất hút sau lưng.
…Ơi! Tôi đành để một chỗ trống trước từ ấy. Biết phải đặt vào đó chữ gì đây khi có biết bao nhiêu thứ ùa về trong kí ức. Sa-kê, nhà, xe đạp, hồ cá, sàn nước … Tôi phải gọi cái nào bây giờ. Thế nên, tôi cứ lặng lẽ ngắm nhìn những hình ảnh quen thuộc chen lấn trong suy nghĩ, để lại một tiếng “ơi” vang vọng giữa muôn ngàn nỗi nhớ.
Nơi đó đã không còn thuộc về tôi nữa, tôi nghĩ thế. Nhưng đối với tôi, những ngày tháng ấy vẫn sống động như ngày nào. Dưới khoảng trời đó vẫn còn tiếng rồ xe đi vào mỗi buổi sáng, tiếng leng keng của chiếc dây xích khóa cổng, hòa cùng tiếng ti-vi bật mỗi tối. Và sống ở nơi ấy là một gia đình nhỏ có cô bé đạp xe dạo chơi mỗi buổi chiều; nó vẫn đứng đó, tựa vào thành ban công và ngắm nhìn bãi cỏ xanh rờn phai nhạt màu nắng.  
Đến khi nào tôi mới được ngồi tựa vào vách tường cạnh cái bàn gỗ sờn mép, vắt chân lên hai cái ghế, còn mắt chăm chú dõi theo những hình ảnh không ngừng chuyển động trên ti-vi? Sẽ có nữa không ngày ấy vang tiếng võng kẽo kẹt của ba tôi nằm đọc sách trên cái giá võng cột lại ở hai đầu? Với một tia chờ đợi mong manh, tôi mong chờ ngày ấy sẽ đến – một ngày xa xăm nào đó của kiếp người. Và tôi vẫn cất giữ những ngày tháng xa vời ấy trong kí ức – nơi nhạt nhòa những nét chữ mơ hồ viết nên cái tên trên blog này: “Cuộc tình không lời hẹn ước”.
Lucy Nguyen

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Đừng thêm luyến tiếc

Một mái nhà là một cuộc sống mới. Đối với tôi, điều đó là vậy. Mỗi lần bước chân vào một không gian khác lạ có bốn bức tường che chắn là thêm một lần tôi giở qua một trang vở cũ đầy những vết sờn, chi chít những dòng chữ nắn nót xen kẽ vài nét nguệch ngoặc. Dù biết mình chỉ là một con người nhỏ bé muốn mượn tạm nơi nào đó trên trái đất này để trú ngụ trong khoảng thời gian mà người ta gọi là cuộc đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy trong cuộc sống tôi 
vẫn lưu lại những nếp gấp đâu đó. Để rồi một ngày tôi lại bâng khuâng lục lại những ký ức ấy – những dĩ vãng mằn mặn vị nước mắt. 
Trong một phút giây nào đó giữa muôn ngàn những khoảnh khắc nghĩ về quá khứ, tôi chợt nhớ về ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều khi những tia nắng gắt cuối ngày vẫn còn bướng bỉnh đeo đuổi theo cái bóng của hai mẹ con tôi trên chiếc xe honda cũ cà tàng đang la lối ỏm tỏi trên con đường trải nhựa quen thuộc dẫn về xóm nhà cũ của tôi. Về lại nơi mà tôi đã thuộc từng gốc cây hay bờ ruộng này mục đích là để chặt mấy cây tầm vông về làm sào phơi đồ ở ngôi nhà mới. Đứng ngay trên khoảng sân đầy cát bụi, trước mắt tôi lúc đó chỉ là một đống hoang tàn. Những bức tường gạch trơ trụi không vôi vữa – thứ đã che mưa chắn gió cho tôi ròng rã suốt mười năm trời – đã đổ sập, ngổn ngang bên cạnh là một bãi ngói vỡ bạc màu. Nhìn đống ngói bể, cổ họng tôi như nghẹn ứ. Tôi lẳng lặng bước qua những mạnh ngói đang chồng chất lên nhau, bước qua không gian tĩnh lặng vừa trống rỗng vừa tràn ngập những kí ức ùa về. Tuổi thơ tôi là nơi này… Tôi thật sự không biết nên đặt dấu chấm hay chấm hỏi ở cuối câu đó nữa. Giữa những tiếng loảng xoảng dưới chân vang lên đâu đó tiếng cười nói, tiếng xe máy rồ đi mỗi buổi sáng, và tiếng ếch kêu sau mỗi trận mưa đêm. Thế nhưng, trước mặt tôi giờ là một mảnh sân khô cằn, những căn nhà đổ nát, những gốc tràm vẫn còn mới vết cưa ngang, và con đường mòn xuống dốc lổm nhổm sỏi đá…tất cả nằm gọn trong hai tiếng “Quy hoạch”. 
Xúc cảm lúc ấy đã dẫn tôi ra sau vườn – nơi nhà tôi hay gọi là “sàn nước”. Không còn hai cái lu to đựng đầy nước ở góc sàn nữa, không còn cái nền xi măng ẩm ướt cùng rêu xanh. Thế nhưng vẫn còn sót lại nơi góc trúc vài sợi dây ni lông được buộc vào từ đời thuở nào và một chiếc giỏ tre mốc meo quen thuộc. Thứ mà chúng tôi  không màng tới và bỏ lại khi chuyển nhà giờ như chứa đầy những năm tháng của cuộc sống nơi đây. Tôi nhìn chăm chăm vào cái nơ ni lông đó, chỉ nhìn nó thôi – cái hình ảnh như in vào tâm trí không thể thay đổi được, tôi cảm giác như tôi đã tìm thấy mình, tìm thấy những ngày tháng nghèo khó nhưng vui vẻ nơi này. 
Ngày rời căn nhà mà chúng tôi cứ thấp thỏm lo sợ trong những đêm mưa to gió lớn, tôi không hề có một cảm giác luyến tiếc gì. Lòng nôn nao muốn sống ở ngôi nhà mới đã đẩy tôi đi trong sự vô tâm và bội bạc. Tôi vui vẻ bước đi, ánh mắt hướng về ngôi nhà nơi tôi có thể bước lên những bậc thang mỗi ngày như tôi mơ ước, và bỏ lại sau lưng người bạn đã che chở cho tôi suốt mười năm. Thật ngớ ngẩn khi bây giờ lại đi nhớ thương nơi tôi đã ngoảnh bước khi đáng lẽ những giọt nước mắt lúc ấy nên rơi vào cái ngày chuyển nhà hôm đó. Càng ngớ ngẩn hơn khi tôi lại luyến tiếc cái nơi mà chúng tôi  phải chạy đi lấy áo mưa trùm lên mùng và bận rộn lấy thau để hứng nước mưa dột. Khi tôi đang sống như thế thì tôi mơ ước mình được ở trong một ngôi nhà có những bậc thang sáng bóng. Và lúc tôi được sống trong một ngôi nhà cao ráo như ao ước thì tôi lại nhớ về nơi mà sau này tôi phát hiện ra có người ví nó với cái “chuồng heo”. Mâu thuẫn làm sao! 
Nhớ - một cảm xúc không có gì lạ khi phải rời xa một nơi mình đã gắn bó một quãng thời gian dài. Thế nhưng trong tôi đâu đó vẫn còn cảm giác tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở vùng quê mộc mạc và yên ả này. Phải chăng hai chữ “hờ hững” đã đi theo cách tôi sống để rồi lúc bấy giờ kéo theo tiếc nuối. Tôi đã bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, tôi nghĩ thế. Nhưng không, chính tôi đã bước đi một cách vội vã trên con đường mòn quen thuộc cho tới khi đặt chân lên một ngã rẽ mới tôi mới tiếc nuối về những điều tôi chưa làm với vẻ đẹp của con đường đã đi qua. Thế nên, hãy tận hưởng và sống hết mình cho cuộc sống ngày hôm nay vì có thể ngày mai nó sẽ tan biến. Hãy sống trong khoảnh khắc hiện tại để rồi một ngày nào đó khi nhớ lại ngày xưa chúng ta có thể trao cho những kí ức ấy một nụ cười mãn nguyện mà không hối tiếc.